chap 9: Thư tịch

Không khí bỗng chốc toát lên đầy vẻ âm u, tà mị. Dưới ánh đuốc bập bùng, những bóng người to lớn kia có cảm giác như đang di chuyển không ngừng vậy. Một cơn gió lạnh lẽo không biết từ đâu thổi tới, làm ba người bất giác rùng mình ớn lạnh.

“Mẹ cha nó, Nga ơi. Tụi mình đi nhầm vào cửa âm ti rồi phải không? Nếu không quỷ sứ ở đâu mà kéo ra lắm thế.” Ấp Báo khẽ thì thầm, trong lời nói nói còn mang theo nét hoang mang bất định nữa.

“Sao thế béo? Lũ kia đã làm gì mình đâu mà phải sợ? Cứ tới chào hỏi bọn hắn cho thật lễ phép là được. Mình và tụi đấy nước sông không phạm nước giếng, cứ tới giải thích như thế đi. Bây giờ tôi thay mặt toàn doanh, cử Báo làm thống lĩnh làm quân tiên phong, mau mau tiến lên dò xét tình hình trận địa phía trước cho tôi. Mời tướng quân toàn lực phối hợp hành động, không được phép sai lầm, bằng không sẽ xử theo quân pháp.” Nga đen ráng gồng mình lên, nói cứng.

Ấp Báo gãi gãi đầu, do dự nói: “Ài, trinh thám thì cũng thường thôi, nhưng địa bàn phía trước nào phải quan ải, thành quách gì. Mà có khi là Âm tào Địa phủ thật cũng nên. Không biết dân dưới âm phủ nói tiếng gì nhỉ? Bổn tướng quân phân vân quá, tuy có tâm muốn làm nhưng mà ngoại ngữ kém quá, biết phải giải thích như thế nào đây? Chẳng bằng bổn tướng quân bàn giao ấn tín cho hai vị. Ai học nhiều hiểu rộng xin mời nhấc chân tiến lên, dùng bản lĩnh thể hiện, đặng không làm mất sĩ khí quân ta vừa khó nhọc gầy dựng.” Sau một hồi huyên thuyên đùn đẩy trách nhiệm, béo ta đứng néo sang một bên, bộ dáng vô cùng thành thật.

Nga đen nghe tên béo dông dài trời ơi đất hỡi mất một lúc lâu mà chẳng giải quyết được gì, đang định dậy cho hắn một phen về tinh thần anh dũng và ý chí sẵn sàng hy sinh quên mình của một người lính, thì My Khang bỗng lên tiếng: “Thôi thôi cho em xin, hai đại ca đừng ý ới nữa. Mà hình như phía trước không phải quái vật gì đâu. Để em tới xem cho rõ cái đã.”

Nói rồi, My Khang giơ đuốc cẩn thận tiến tới, hai người kia cũng thức thời im lặng, đi sát phía sau để còn sẵn sàng ứng cứu khi có biến cố xảy ra. Chỉ thấy khi tới gần, các bóng đen ấy dần dần hiên nguyên hình, thì ra chỉ là các tượng đồng có hình thù kì quái. Tất cả có 18 bức tượng, dường như tượng trưng cho 18 vị la hán trong kinh phật vậy. Nhưng hình dáng vô cùng nanh ác. Những bức tượng này có nhiều tay trên thân người, không mang theo binh khí hay pháp khí gì cả, cũng không bắt các loại thủ ấn như trong truyền thuyết, các bàn tay hoặc nắm chặt thành nắm đấm, hoặc chụp lại như hình búp sen mà thôi. Khuôn mặt được điêu khác và trang trí vô cùng dữ tợn, nanh nhọn mọc lộ ra cả bên ngoài, mày dựng mắt xếch, râu tóc dựng đứng trông cực kì hung hăng bạo ngược.

Cả ba sau khi đã nhìn rõ tường tận, tuy trong lòng thầm thấy kì quái, nhưng cũng không dừng lại xem xét quá lâu. Tiếp tục tiến về phía trước thì xuất hiện một căn phòng cũ kĩ và bụi bặm. Căn phòng nay hẳn trước kia được dùng để cất giữ các loại binh khí, ngắn dài đều có đủ cả, nhưng do thời gian trôi qua đã lâu nên đã bị không khí ăn mòn rỉ sét gần hết. Chỉ lờ mờ đoán định ra tên và công dụng của chúng trước kia mà thôi. Nhìn khắp căn phòng, chỉ còn lại cảnh tượng đổ nát, hoang tàn. Trong số những loại binh khí này, lại có 3 món hoàn hảo không bị sức mẻ gì, được treo trên 3 bức vách tường. Lần lượt là một thanh Phương thiên họa kích, một cái khiên tròn và một thanh đơn đao lưỡi dài cán ngắn. Cả ba loại này chỉ bám một lớp bụi dày, ba người sau khi dùng vải lau qua thì phát hiện tình trạng của bọn chúng cực kì hoàn hảo, không hề gỉ sét, kể cũng lạ thật.

Thanh Phương thiên họa kích thì cả ba vừa nhìn đã nhận ra ngay, một phần do hình thể to lớn của nó, phần khác đây chính là vũ khí thành danh của anh hùng thời tam quốc, Lã Bố Lã Phụng Thiên. Nhưng binh khí của Lã Bố đã được đúc từ hơn ngàn năm trước, đến bây giờ còn sử dụng được chắc? Phỏng chừng đây chỉ là bản phỏng chế theo hình dạng và kích thước khi xưa mà thôi.

Thanh đơn đao lưỡi dài là một loại vũ khí pha trộn giữa đại đao và trường kiếm. Lưỡi đao dài hơn sải tay người lớn một chút, thân đao to bè, rộng cỡ một gang bàn tay. Lưỡi đao được rèn rất kì công, trên thân có những rãnh hình sóng nước tỏa ra sắc xanh nhạt. Lưỡi đao không được rèn bằng phẳng như những binh khí lạnh khác mà được gia công thành một dãy nhiều răng cưa nhỏ xíu. Thiết kế như vậy sẽ tạo thành một vết thương chí mạng hơn hẳn so với các loại đao kiếm bình thường.

Về phần cái khiên thì mang một vẻ ngoài chất phác bình thường, trên bề mặt cũng hoàn hảo không bị sức mẻ gì. Bên ngoài được khảm một lớp vảy hình lục giác lổi, nhìn như vảy giáp của loài Kì Lân mà người ta hay đúc trên chum đồng, vại đồng. Từ những lân phiến (vảy Kì Lân) này tỏa ra màu xanh lục lạnh lẽo, vừa nhìn đã mang cho người xem cảm giác vô cùng cứng rắn, dường như là không thể bị phá hủy vậy. Trên mặt khiên được khảm tổng cộng 72 miếng vảy, dưới ánh đuốc lập lòe, phản chiếu ra những tia sáng lung linh kì ảo, như những vì sao trên trời vậy.

Ba người sau khi đánh giá từng món binh khí thì không khỏi lấy làm kinh ngạc và vui mừng. Đồ tốt thế này lại bị chôn vùi ở đây suốt bao nhiêu năm, chẳng bằng để anh em ta mang ra phơi nắng cho thêm phần cứng cáp, sẵn tiện mượn dùng tạm ít lâu. Thế là cả ba lần lượt thử từng cái, sau đó phân ra mỗi người giữ một món. Thanh kích kia thể hình và khối lượng lớn quá, Nga đen và My Khang dùng không thuận tay, đành giao cho Ấp Báo vậy, tên này sức khỏe trời sinh đã hơn người, cộng thêm thể trạng to lớn thật là cũng có phần vừa tầm khi sử dụng. Nga đen cầm thanh đơn đao trong tay, còn My Khang thì đeo chiếc khiên tròn ra sau lưng. Ba người chỉnh đốn một chút, sau đó lại tiếp tục tiến tới.

Không được bao xa, ba người đã gặp một căn phòng nhỏ khác, và cũng không còn ngã rẽ hay cửa đá nào nữa. Hẳn đây là điểm tận cùng rồi. Trong phòng chỉ có một cái giá sách, một cái bàn đá và một ngọn đèn cạn dầu. Ngoài ra không có thêm thứ gì khác, hoàn toàn trống trơn. Cả bọn ngẩn ra, nhìn qua thì không khác gì phòng ngủ của một vị tú tài nghèo vậy, nào đâu thấy được là mật thất với cả bảo khố đâu chứ. Đành tiến tới xem xét qua một lượt. Bâng quơ cầm một quyển sách lên, không ngờ tên của quyển sách làm cho ba người sửng sốt một trận: “Binh pháp Lý Thường Kiệt”. Năm chữ ngắn ngủi nhưng làm cho ba người không khỏi vừa mừng vừa sợ. Lý Thường Kiệt là ai kia chứ? Đấy không phải là đại tướng quân từng kéo binh đánh thẳng vào tận dất Tàu hay sao? Sau đó còn đánh thêm một trận tưng bừng khói lửa với nhà Tống tại bờ sông Như Nguyệt nữa. Danh tiếng của ông có thể nói là vang dội khắp cả gầm trời Nam này rồi, không chỉ trong nước Đại Việt, thậm chí còn lan sang cả nước Angkor, Champa và Miến Điện nữa. Lại nghe nói, binh pháp của ông áp dụng như thần, đến cả nhà Tống vào lúc ấy cũng theo đó mà học hỏi không ít.

Chỉ thấy trong sách có đoạn chép rằng: “Đạo dùng binh, quý ở tinh, không ở nhiều. Đạo trị quân, quý ở nghiêm, không ở uy”. Lại có đoạn viết: “Có đi xa mới thấy mình nhỏ bé. Có học nhiều mới biết mình ngu dốt. Có luyện nhiều mới rõ mình yếu đuối. Phàm là kẻ tự biết mình, mới giữ được mình, mới hiểu được người.” Câu văn ngắn gọn mà xúc tích, nhưng lại không khác gì đấm mạnh vào trí não của ba người. Trong lòng hết sức rúng động, như thể vén mây thấy được mặt trời vậy. Mới hiểu được vì sao, nước Nam tuy là nước nhỏ, từ khi bắt đầu dựng nước đến nay không biết bao nhiêu lần bị xâm lược, nhưng vẫn giữ nguyên được bờ cõi, giòng giống không bị suy vong, ấy là nhờ có những người có hùng tài đại lược như vậy.

Ngoài ra, ba người còn tìm thấy một cuốn sách khác, tên là: “Binh pháp Tôn Tử”, phía sau bìa sách còn ghi chú những chữ nhỏ: thâu gom những ý kiến, lý giải của Tào Tháo, Tào Mạnh Đức. Và còn một vài điển tịch khác nữa. Tuy rằng gian mật thất cuối cùng này không chứa vàng bạc đá quý gì, nhưng giá trị của nó còn vượt xa vàng bạc mang lại, hèn chi được cất trong tận cần nơi sau nhất của mật thất. Tuy không sao biết được bằng cách nào mà nhà họ My lại có thể sưu tầm được nhiều loại sách quý như vậy, nhưng cũng có thể mường tượng được thế lực của nhà họ My khi trước to lớn thế nào.

My Khang sau khi lật một quyển sách ố vàng khác thì ngẩn ngưởi ra, thẫn thờ đứng nguyên tại chỗ mà dán mắt vào bên trong. Đến khi Ấp Báo lay mạnh vai, hắn mới từ trong trầm tư mà tỉnh lại.

“Sao thế Khang? làm gì mà cứ như trời trồng thế?” Ấp Báo hỏi.

“Không việc gì. Chỉ hơi thất thần tí thôi. Trong này có ghi chép lại xuất thân của nhà họ My đây này. Em sẽ kể tường tận cho hai đại ca nghe những gì mà em biết.”

chap 8: Cảm ngộ

Nói là hố sâu hun hút bởi lẽ lúc bấy giờ đang là đêm tối nửa đêm, trời lại không trăng sao chi hết, và ánh sáng phát ra từ đèn đồng chỉ mờ mờ ảo ảo. Cả ba đang đứng cách đó khoảng hơn chục bước chân, thành ra vừa liếc qua có cảm giác như cái hố này sâu lắm vậy.

Ba người quan sát từ xa một hồi lâu không thấy phát sinh thêm động tĩnh gì khác lạ mới dò dẫm tiến tới. Tia sáng tập trung tại vỏ sò ở vị trí sao Bắc Cực giờ đây bởi vì mặt đất thụt xuống mà mất đi điểm hội tụ, lại lần nữa phân tán thành 7 tia sáng mờ mờ in trên vách hầm đối diện. Con đom đóm sau một thời gian nhấp nháy sáng, dường như đã mệt mỏi cho nên lúc này nó chậm rãi khép cánh lại, lười biếng mà nằm trong đèn đồng.

Lúc này, chung quanh cứ như được bôi mực vậy, xòe tay không thấy ngón. Bởi vì trước khi hành động, cả bọn đã tắt hết đèn đuốc đi rồi. Tuy rằng trong chỉ dẫn không đề cập gì đến chi tiết này, nhưng phàm là người có chút suy nghĩ sẽ thấy được điểm khác thường này. Nếu đã dùng đuốc soi đường thì chuyện bắt đom đóm làm đèn có nghĩ thế nào cũng thấy là chuyện hoàn toàn thừa thải. Cho nên lúc trước nghĩ mãi không ra tại sao cần phải dùng đèn đom đóm, cho đến khi thấy được cấu trúc xảo diệu của ổ khóa và chìa khóa thì ba người mới vỡ lẻ, thì ra trên đời này còn rất nhiều thứ, nhiều người và sự vật khi biểu hiện bên ngoài thì hết sức bình dị, nhưng ẩn sâu trong ấy lại mang những hàm ý cực kì sâu xa.

“Hai đại ca này, nếu thế em đoán cái vỏ sò mà ta vừa xoay để mở cửa đường hầm này rất có thể kết nối trực tiếp tới trụ đá gắn cây gậy gỗ mun kia, nếu ta không tra vào cho khớp với các rãnh trong trụ đá thì sẽ không xoay được vỏ sò đâu.” My Khang nói ra suy nghĩ của mình.

“Ừa, anh cũng nghĩ thế.” Nga đen gật đầu đồng ý.

“Cái đèn đồng và gậy gỗ mun này kết hợp với nhau quá hoàn hảo, nếu thiếu một trong hai thì việc tìm kiếm sẽ rất khó khăn đây. Chứ đừng nói tới chuyện trong tay lại không có gì như những người trước kia đã tìm kiếm.” My Khang lại tiếp.

Sau đó ba người đốt lại cây đuốc, rồi cùng tiến vào cửa đường hầm. Cầu thang rất sâu, nhìn ngút tầm mắt mà vẫn không thấy điểm tận cùng. Vừa tiến vào được một đoạn thì thấy ngột ngạt khó thở, tuy không đến nỗi bị ngất xỉu tại chỗ nhưng cũng vô cùng khó chịu. Cả ba đoán rằng bởi không khí ở đấy đã lâu không được lưu thông, cho nên nhanh chóng lùi lại, đành đợi ở bên ngoài thêm chút nữa vậy.

“Rất may yếm khí trong đó chưa tạo thành khí độc. Một phần có lẽ là do ông nội em trước kia có thường xuyên tiến vào, cho nên không khí bị tích đọng ở đấy chừng khoảng hơn 10 năm trở lại thôi. Nhưng để cho chắc ăn, chúng ta nên lấy vải che trước mũi miệng, sau đó hãy tiến vào.” My Khang đưa ra đề nghị, hai người còn lại nghe thấy có lí nên cũng gật đầu đồng ý.

Qua một đoạn thời gian ước chừng nửa canh giờ (1), ba người lại lần nữa đi xuống đường hầm. Đường hầm được làm từ những bậc thang đá dẫn thẳng xuống lòng đất, rộng hơn ba thước (2) cho nên khi đi xuống chỉ có thể đi dàn ngang hai người là nhiều nhất, đành để tên béo Ấp Báo đi trước, hai người còn lại theo sát phía sau. Đi sâu xuống khoảng hơn 80 bậc thang thì đụng đất bằng, không gian phía trước có phần khá rộng rãi. Soi đuốc nhìn tiếp thì thấy trước mặt có ba ngã rẽ, lại chẳng hề có ghi chú hay chỉ dẫn gì thêm cả, làm cả bọn cứ ngơ ngác bốn mắt nhìn nhau.

Khi mà Nga đen và My Khang còn đang tính toán phương hướng hành động tiếp theo thì bỗng thấy Ấp Báo đi thẳng về phía ngã rẽ bên trái, làm hai người một phen bất ngờ.

“Này, ở đây bố mới là chỉ huy toàn doanh nhé, chú mày chỉ được phép đi trước dò đường theo chỉ đạo của anh thôi. Mà anh đã mở mồm đâu mà dám tự tiện hành động như thế? Mau mau trở về báo cáo.” Nga đen thấy sự lạ, sợ sẽ có nguy hiểm nên vội vàng hối thúc tên béo quay lại.

“Thôi đi cha nội, nhìn cái mặt ba ngơ thế kia mà cũng đòi làm chỉ với chả huy. Thế mày không nghe ông bà ta bảo gì à? ‘Phải đúng trái sai.’ Bên trái thể nào chẳng có nhiều nguy hiểm hơn, ta cứ gặm khúc xương cứng trước, mấy cái còn lại sẽ dễ ứng phó thôi.” Béo kia cũng chẳng buồn quay lại, chỉ nghiêng đầu về sau cười hề hề nói.

Nga đen nghe thế thì ngạc nhiên lắm. Chẳng biết thằng béo moi ở đâu được mấy câu mấy chữ, mà cứ mở mồm ra là có trích dẫn hẳn hoi. Không lẽ thời thế đã thay đổi rồi ư? Đến heo nái mà cũng biết leo cây sao? Trong lòng khó hiểu nhưng hai người Nga, Khang cũng vội vàng theo sau Ấp Báo, bởi lẽ tạm thời cũng không biết đi đường nào cho tốt, đành nghe theo hắn vậy.

Đường rẽ bên trái chỉ là một hành lang trống trơn. Đi được chừng 10 trượng (3) thì phía trước xuất hiện một vật làm cho Nga đen và My Khang trở nên cảnh giác. Trước mắt ba người, tại giữa con đường, nhô lên một viên gạch, trông như thể nó bị một cái gì ở bên dưới đội lên vậy. Liếc mắt một cái là nhận ra điểm khác thường ngay. Sau đó cả ba dừng lại mà cẩn thận quan sát.

“Viên gạch này xuất hiện kì quái như vậy, tất bên trong có có điểm bất thường, ta không nên chạm vào thì hơn. Em đoán nếu đạp phải, xô ngả hoặc tác động mạnh vào nó, các loại cạm bẫy sẽ lập tức được kích hoạt, những loại như tên độc, hố chông, hay đại loại thế. Đây là loại cạm bẫy phổ biến nhưng lại khá hiệu quả khi đối phó với bọn trộm. Nhưng viên gạch này lạ ở chỗ nó kênh lên cao quá, cứ như sợ người ta không phát hiện ra không bằng ấy. Thường cạm bẫy loại này, chốt kích hoạt phải được gia công sao cho không khác gì với xung quanh mới đúng chứ nhỉ?” My Khang nhẹ nhàng đi vòng quanh viên gạch, vừa quan sát vừa đưa ra phán đoán. Nga đen cũng không ngừng chậm rãi dò xét từng chút xung quanh.

“Hề hề, có gì khó đoán đâu. Chắc là do lâu ngày, chốt chiếc gì đó hỏng hết mẹ rồi. Hai đứa lại cứ thích tỏ ra thông minh, suy nghĩ ba cái vớ vẩn. Mà sao chú mày biết chắc những viên gạch thò ra thụt vào thì đó cứ phải là cạm bẫy. Ô, viên này cũng thụt vào được này …” Báo ta thấy hai người kia tỏ ra nghiêm trọng thì không thèm để ý, chống một tay vào tường, định sẽ dựa vào đó mà nhìn hai đứa kia xử lý. Chẳng phải thường ngày hai đứa này thích tỏ ra thông minh hay sao? Động thân thì Báo ta còn có chút hứng thú, chứ động não thì thôi ta bàn giao lại hết cho hai người bọn hắn.

Nhưng sự lạ bao giờ cũng xảy ra khi mà người ta ít đề phòng nhất. Nga đen khi nghe tên béo nói cũng có viên gạch thụt vào được thì ngớ ra, sau đó hốt hoảng định hét lên ngăn lại. Còn chưa kịp phát ra tiếng thì dưới chân đã hẫng một cái, cả ba người theo đó mà rơi tọt xuống một cái hố to đùng. Giờ đây, dù có bản lĩnh bằng trời cũng bó tay không có cách nào nhảy sang bên kia được nữa.

Ba người rơi thẳng xuống phía dưới, rồi đập lưng vào một cái đệm cỏ vừa dày vừa cứng. May bên dưới là một lớp đệm cỏ dày, nếu không thì đã toi đời rồi, tuy thế cũng ê ẩm khắp cả mình mẩy. Vừa chạm lưng xuống bên dưới, bên tai ba người lại vang lên hàng loạt tiếng lạch tạch, phụp phụp.

Lông tóc cả ba dựng đứng hết cả lên, Nga đen vội vàng quát lên: “Coi chừng có ám khí, tất cả nép sát vào tường nhanh lên.”

Béo kia dán bụng vào vách tường, khổ nổi hắn béo quá, thành thử so với lúc chưa ép sát thì cũng chả có gì khác nhau, tay chân lóng ngóng, thần tình hoảng hốt không biết để đâu cho hết. Tuy thế miệng vẫn không ngớt lẩm bẩm: “Làm gì thế hả hai đứa? Chẳng phải thường ngày vẫn hay bốc phét ta đây thông minh, lắm mưu nhiều kế hay sao? Sao hôm nay hễ đi bước nào là ăn đòn bước đó là thế nào hả trời?”

Nga đen nghe được thì tức thiếu điều khói xịt qua hai lỗ tai. Chính mình vì sợ sẽ dính phải bẫy rập cho nên từng bước đều hết sức cẩn thận suy xét. Ngờ đâu trong đội nuôi một thằng phá đám thế này, thì bố nó dẫu là ba đầu sáu tay cũng phải té sưng cả đít lên ấy chứ. Đúng là không sợ kẻ thù nguy hiểm, chỉ sợ phe mình có thằng phá hoại mà thôi. Khổ mỗi đang trong cảnh ngàn cân treo sợi tóc, phải lo cho cái mạng nhỏ của mình trước đã, khó mà xử lý thằng béo theo quân pháp cho được.

Chờ một lúc lâu nhưng trên đầu vẫn không phát sinh thêm biến cố nào, ba người mới từ từ hé mắt ra mà quan sát tứ phía. Chỉ thấy xung quanh ngoài bó đuốc đang cháy bập bùng ra thì chẳng còn gì khác. Lớp đệm có này hẳn đã được xử lý qua nước thuốc, chẳng những không phân hủy, mục rữa, mà còn không bắt lửa nữa, lại vừa dai vừa cứng, tính chất đàn hồi cũng không tệ lắm. Nhờ đó mà ba người mới thoát chết khi rơi từ trên cao xuống. Đúng là một phen hú vía.

Nga đen lúc này mới cằm cây đuốc lên, quan sát xung quanh bốn vách tường. Chỉ thấy trên vách trồi ra hàng loạt các viên gạch, nhưng bề ngang lẫn bề dài nhô ra lại quá ngắn, cùng lắm chỉ đủ cho ba ngón tay bám vào, ba bức vách còn lại cũng có những viên gạch cùng kích thước như vậy. Tất cả những viên gạch này tạo thành một hình xoắn trôn ốc to lớn từ dưới lên trên. Mỗi viên gạch được sắp xếp rất đều nhau, khoảng cách giữa hai viên khoảng một thước. Ngước lên tận cùng miệng hố thì thấy viên gạch mà ba người đã thấy lúc đầu, hóa ra nó được đính trên cánh cửa của miệng hầm, chỉ là viên gạch này lớn hơn mấy viên khác một chút, nếu chụp hai bàn tay vào thì miễn cưỡng cũng có thể bám vào đó. Nhìn vào cấu tạo như thế này, không khác gì những bậc thang xoắn ốc, khổ nỗi chúng nhỏ quá, có dùng mũi chân để bám vào mà chịu lực thì cũng vô cùng khó khăn, chắc chỉ có loài khỉ vượn mới đủ sức trèo lên kia mà thôi.

“Em thấy cái hố này không giống cạm bẫy cho lắm, vừa có đệm cỏ, vừa có bậc thang thế này, nhìn sao cũng thấy vô cùng kì quái. Mà loạt âm thanh vừa rồi có lẽ chỉ là tiếng các cơ quan đang vận hành phát ra, khi chúng ta rơi xuống đệm cỏ đã kích hoạt chúng, rồi từ đó các viên gạch này mới trồi ra được.” Sau khi quan sát hồi lâu My Khang mới lên tiếng.

“Hiểu rồi, tức là phải đạt một sức nặng nhất định thì mấy cái chốt này mới trồi ra, mà hình như đây là lối thoát duy nhất. May mà chúng ta có ba người, nếu chỉ có một mình thì chết chắc rồi còn gì. Nhưng làm sao để leo lên đây, mấy cái nấc này nhỏ quá, anh mày cố lắm cũng chỉ bám qua được 8, 9 nấc mà thôi.” Nga đen gật đầu đồng ý, nhưng mặt lại tỏ vẻ đăm chiêu.

“Anh thấy chỗ này vừa có thể bố trí thành cạm bẫy, nhưng lại giống với nơi rèn luyện thể lực và độ khéo léo hơn. Hai đứa xem, những viên gạch này đều bị mài nhẵn phần bên trên, chứng tỏ đã được người khác thường xuyên bám vào. Chúng ta cứ thế mà làm theo là được. Tuy nói hơi khó khăn nhưng phải ráng sức mà làm thôi. Với lại chúng ta phải nhanh lên, nếu không chờ tới lúc bụng đói tay run mà chết ở đây thì mất mặt lắm. Trước chúng ta hẳn đã có nhiều lượt người từng xuống chỗ này, nhưng họ đều thoát được, ta chắc không tệ đến mức bỏ lại đây một lần ba cái mạng nhỏ chứ?” Nga đen tiếp tục đưa ra ý kiến.

“Đúng là phải nhanh lên nhưng chúng ta phải tính toán cho thật kĩ, một khi đã hành động thì phải thành công, bởi lẽ đây là phương thức tiêu hao thể lực rất nhanh, không cho phép chúng ta thực hiện nhiều lần.” My Khang lại tiếp tục phân tích.

“Cứ để anh làm trước cho, hai đứa ở phía dưới tiếp ứng, chẳng may anh có tuột tay rơi xuống thì lo mà đỡ anh đấy nhé, tuy là đệm cỏ nhưng cũng ê hết cả mình mẩy đây này. Béo, đến lúc nhà ngươi lập công chuộc tội rồi đấy, mau đưa hai tay ra đây.” Nga đen đề nghị làm quân tiên phong, đồng thời hối thúc Ấp Báo vào vị trí chuẩn bị.

Ấp Báo sau khi nguy hiểm qua rồi thì mới hết sức phân bua thì, là, mà tại cái bẫy nó đặt ngay tay thế kia, lại bị trá hàng thành ra đã sơ xuất đẩy anh em vào hiểm cảnh, tuy thế nhưng chưa xảy ra thương vong gì. Thấy Nga đen truy vấn thì cũng xanh mặt, lấp liếm đổ riệt trách nhiệm cho người thiết lập cơ quan nham hiểm. Nói là thế nhưng Ấp Báo cũng lấm lét quan sát cử chỉ của Nga đen, xem hắn sẽ trị mình theo quân pháp là thế nào. May mà Nga đen vì đang lo cách thoát thân nên không dây dưa với hắn lâu, nhờ vậy mà béo ta mới yên tâm thở phào nhẹ nhõm.

Nga đen sau khi khởi động toàn thân, đặc biệt là các khớp ngón tay, cổ tay, khớp khủy tay, vai và eo lưng thì đặt một chân lên hai tay đang chấp lại trước người của Ấp Báo.

“Rồi, đấy thật mạnh nhé.” Nga đen hô lên. Ấp Báo theo đó nâng mạnh hai tay lên phía trên, tạo đòn bẩy cho Nga đen bật lên không trung.

Nga đen mượn lực đẩy, đồng thời nhún người , thân hình theo đó mà vọt lên một đoạn khá xa, rồi hai tay chia ra bám vào hai viên gạch trên vách tường. Lúc trước, hắn cũng đã nghĩ đến chuyện bỏ nhịp, tức là bắt lấy viên kế bên cách chừng nửa sải tay, thì hắn bắt luôn viên kế tiếp cách một sải tay. Thế nhưng kế hoạch dường như bất khả thi, bởi lẽ lượng thể lực tiêu hao còn muốn lớn hơn gấp đôi, đồng thời áp lực dồn vào tay trụ đang bám còn lại cũng theo đó tăng lên rất nhiều. Thêm nữa cũng không thể bỏ chiều ngang mà bắt theo chiều dọc được, hai viên gạch trên dưới cách nhau quá xa, đồng dạng cũng phải hao phí một lượng thể lực lớn mới có thể làm như vậy được. Thành ra Nga đen dự định sẽ mượn vào lực đẩy của Ấp Báo mà bỏ qua 1/3 số nhịp dọc, lại nhân lúc cơ bắp còn dẻo dai mà bỏ qua thêm hai nhịp dọc nữa, rồi là ba hoặc bốn nhịp ngang. Lúc này mới tính đến chuyện thực hiện tuần tự cho những viên gạch kế tiếp. Nếu làm đúng theo kế hoạch thì hắn đã bỏ qua hơn phân nửa đoạn đường, phần còn lại phải tự dựa vào sức mình mà thôi.

Tính toán là thế nhưng đến khi làm mới thấy được hết cái khó khăn của nó. Sau khi tận dụng lực đẩy từ Ấp Báo, Nga đen theo đà đó mà bám chắc vào hai viên gạch, rồi gồng mình kéo cả thân mình lên, bám vào hai viên gạch phía trên, lúc này đà lao lên đã bị triệt tiêu hơn phân nửa, cho nên hắn phải tận dụng thật nhanh khoảnh khắc này. Tiếp tục gồng mình, siết chặt vai và hông kéo thân mình vọt lên thêm một lần nữa. Sau khi đã bám cố định vào vách, thì lực đẩy cũng hoàn toàn biến mất. Bây giờ, Nga đen mới cảm thấy áp lực khủng khiếp phải gánh lấy truyền ra từ các đầu ngón tay.

Hắn biết thời gian không cho phép mình dông dài,. Phải nhân lúc các khớp và cơ chưa mỏi mà nhanh chóng tiếp tục di chuyển. Sau khi bỏ qua hai nhịp ngang và di chuyển liên tiếp qua bảy viên gạch nữa thì đã thấy các khớp ngón tay như tê dại đi cả rồi. Mà phía trên đầu còn tới hơn 10 viên gạch nữa mới tới được cánh cửa. Trong đầu hắn bỗng nhiên lóe lên suy nghĩ từ bỏ và bất lực.

Hai người bên dưới nhác thấy Nga đen hơi chững lại thì cũng đoán được phần nào tình trạng hiện giờ của hắn. Ngặt nỗi không có cách nào giúp được, cho nên chỉ biết trố mắt ra lo lắng dõi theo từng động tác của hắn, đồng thời sẵn sàng đỡ lấy khi hắn ngã xuống.

“Nga ơi là Nga, thường ngày không phải mày vẫn ba hoa tài cán đầy mình, bản lĩnh có thừa hay sao? Mới có khó khăn một tí đã muốn bỏ cuộc rồi à? Bố sư khỉ, mày ráng bám ở đó cho chắc vào, bố đây sẽ leo lên đẩy mày thêm một đoạn nữa. Từ rày thôi cái tật hay bốc phét đi nhé.” Ấp Báo nhịn không được mở miệng vọng lên trên, đoạn xoắn tay áo, định leo lên thật.

Nga đen nghe tên béo bên dưới nói khích thì bực lắm. Nghĩ bụng ta đây mà phải đợi cái thằng béo nhà ngươi giúp tới hai lần hay sao? Lại thấy hôm nay làm việc gì cũng không suôn sẻ, thành ra trong lòng càng bực hơn. Cái nóng bốc lên não kích thích hắn lấy lại tinh thần, chuyền qua bốn viên gạch nữa. lại thấy tuy các khớp ngón tay đều mỏi nhừ đau nhức nhưng cơ bắp nơi cánh tay, vai và eo lưng đều bình thường, yên ổn.

“Sao ta không thử chia lực ra cho cánh tay, vai và eo nhỉ? Như vậy áp lực sẽ giảm đi rất nhiều.” Nghĩ là làm, Nga đen cong hai tay, siết chặt cơ bả vai và eo lưng, đồng thời hơi cong người lại. Di chuyển qua hai viên gạch kế tiếp, thấy quả nhiên cơn nhức mỏi phía trên giảm hẳn. Theo đó mà làm, hắn chuyền liên tiếp từ viên gạch này qua viên gạch khác. Càng thao tác hắn càng cảm thấy dễ dàng. Hóa ra lực không phải phát ra từ một chỗ như mình nghĩ từ trước đến giờ, nếu biết kết hợp lại, lực tổng hợp không ngờ lại lớn đến vậy. Thêm nữa, nhiều cơ bắp cùng phát lực sẽ giảm đáng kể phản lực mà một nhóm cơ đơn lẻ phải chịu. Cái tư tưởng này nói thì dễ thật, nhưng để ngộ được là cả một quá trình rèn luyện chăm chỉ và lâu dài. Có khi khung xương, cơ bắp cũng như toàn bộ thể chất đã đạt đến một chuẩn mực nhất định nhưng bản thân lại không biết, cho nên cứ nghĩ là mình không làm được, phải tới lúc thực chiến mới hoàn toàn ngộ ra. Vì vậy, tuy đều là phương thức tiêu hao thể lực bản thân nhưng giữa thực chiến và rèn luyện, thành quả lại khác nhau một trời một vực. Nhưng nếu không có quá trình rèn luyện siêng năng, thì cái ngộ nơi thực chiến này cũng sẽ không tới. Hai điều này vừa mâu thuẫn, nhưng lại vừa bỗ trợ lẫn nhau, như hai cực của một thỏi nam châm vậy, tuy ở hai cực đối lập nhau nhưng lại nằm trên cùng một thân thể.

Quá trình ngộ này của Nga đen tưởng dài nhưng trên thực tế lại diễn ra trong một cái tích tắc. Hai người bên dưới không hiểu được vì sao hắn đột nhiên thay đổi nhanh chóng như vậy. Chỉ sau một cái chớp mắt, dường như Nga đen đã trở thành một con người khác, mạnh mẽ và nhanh nhẹn hơn trước rất nhiều.

Khi đã bám vào viên gạch cuối cùng, viên gạch lớn nhất đính trên cửa hầm, Nga đen vận lực, cả thân mình cong lên như cánh cung rồi bật thật mạnh lên phía trên. Toàn bộ quá trình chỉ diễn ra trong vài cái hô hấp mà thôi.

Lúc này, Nga đen mới chậm rãi quan sát tình hình bản thân. Chỉ thấy toàn thân dường như săn chắc hơn, lại vừa thấy sảng khoái khác thường. Một cảm giác rất khó miêu tả cho chính xác. Sức mạnh không biết từ đâu cứ liên tục ùa về, chảy rần rật qua từng cơ bắp. Chỉ thấy cho dù bức tường kia có cao hơn nữa , mình cũng dư sức trèo lên được.

Hai người bên dưới thấy Nga đen đã thoát hiểm thành công thì trong lòng vui mừng. Không tưởng được tên béo chỉ nói hai, ba câu mà Nga đen lại thay đổi nhiều như thế. Cái miệng này của béo ta không biết có phải toàn phun ra lời vàng ý ngọc hay không nữa, nếu không thì làm sao mang lại hiệu quả bất ngờ như thế được?

Chờ một lúc thì thấy Nga đen thò đầu ra, phán một câu xanh rờn: “Thằng béo ở yên đấy, Khang mày trèo lên đây đi.”

Cả hai đều ngớ ra, không hiểu mô tê gì. My Khang hỏi lại: “Có lẫn không thế đại ca? Em thế nào lại không rõ mình. Làm sao mà leo tít lên đó được? Chẳng bằng anh thả dây xuống mà kéo hai đứa em cho nhanh.”

“Không cần phải thế. Mày cứ làm theo chỉ dẫn của anh là được. Còn thằng Báo kia béo quá, phải hai đứa mình mới kéo hắn lên được.” Nga đen không nhanh không chậm giải thích, rồi bắt đầu hướng dẫn cách dùng lực và phân tán lực trên cơ thể theo những gì mình vừa ngộ được cho My Khang và Ấp Báo.

Hai người nghe lời giảng giải, trong đầu như chợt lóe lên gì đó, liền hăm hở muốn thử. Leo lên trước tiên dĩ nhiên là My Khang, bắt đầu dùng ba đầu ngón tay mà bám vào từng viên gạch. Nhưng chỉ qua được sáu viên, thì cả bàn tay như tê dại cả, đau nhức không sao chịu nổi. Hắn cố gắng chuyền qua thêm hai viên nữa thì tuột tay, rơi vèo xuống phía dưới. May mà Ấp Báo luôn toàn thần chú ý, đưa tay đỡ lấy. My Khang không hiểu được, tại sao mình đã thực hiện đúng theo những gì mà Nga đen vừa chỉ dẫn, cũng thấy được trong cơ thể vừa có gì đó khác lạ xảy ra, nhưng vẫn không làm được dù đã cố hết sức. Cho nên chỉ còn biết cách giương ánh mắt thắc mắc lên mà hỏi Nga đen.

“Cái này, tao cũng không rõ lắm. Tao chỉ thực hiện theo những gì mình vừa nghĩ, thấy rất hiệu quả, tay chân không đau nhức gì cả. Sao mày không làm được, tao chịu không biết nói gì.” Nga đen gãi gãi đầu, rồi đành thả dây thừng xuống mà kéo hai người lên.

Ba người không hiểu được rằng chữ ngộ ở đây không đơn giản chỉ bằng lời nói hay hành động là có thể diễn đạt hết ra bên ngoài được. Bởi lẽ, ngộ là một sự kết hợp tinh tế giữa trí não và thân thể, cũng như hai mặt âm dương vậy. Lại nói, cái ngộ của một người hoàn toàn không thể áp đặt vào một người khác, bởi lẽ cấu tạo thể chất của mỗi người là khác nhau, suy nghĩ từng người lại đi theo rất rất nhiều hướng riêng biệt, và cả hoàn cảnh đã kích thích cảm ngộ đến với người đó nữa. Cần rất nhiều nhân tố phối hợp lại với nhau mà chúng ta mới thu được kết quả như bây giờ, tuy rằng chỉ trải qua trong vài cái chớp mắt.

Sau khi một lần nữa đứng trên đất bằng. Ba người chỉnh đốn lại một chút rồi tiếp tục đi về phía trước, đương nhiên là vẫn hết sức đề phòng. Chỉ thấy đường đi bằng phẳng và yên ắng lạ thường, ngoặt qua một ngả rẽ, cả ba sững cả người lại. Xuất hiện trước mắt là rất nhiều bóng đen cao lớn hình thù quái dị. Những bóng đen này có rất nhiều tay, bộ mặt hung ác, dữ tợn. Nhìn qua như một đám âm bình vừa mới từ địa phủ kéo lên vậy. Dưới ánh đuốc bập bùng, những bóng đen này cứ thoắt ẩn thoắt hiện. Khung cảnh bây giờ mang đầy vẻ yêu tà, quỷ dị.

(1) canh giờ: bằng 2 giờ GMT. Theo đơn vị đo lường thời gian cổ, một ngày được chia thành 12 canh giờ, mỗi canh giờ bằng 2 tiếng đồng hồ ngày nay.
(2) thước: bằng 0,4 mét hiện nay. Theo đơn vị đo lường cổ.
(3) trượng: bằng 4 mét hiện nay. Theo đơn vị đo lường cổ.