Chap 1: Không tên

Trong một thung lũng cây cối um tùm và xanh mướt mát, cành to tán nhỏ chen chút với nhau, phô bày một không gian tươi tắn và tràn đầy sức sống, như thể thần tình yêu và hòa bình đang cụng ly chúc tụng nhau tại nơi này vậy. Sự sống, cứ thế diễn ra sao mà êm đềm như vậy.

Trên một tán cây không rõ tên, có một bóng đen nhỏ bé lao nhanh qua từng kẽ lá, chao liệng và luồn lách điêu luyện đến mức tất cả những loài từng ao ước được bay phải khao khát và ghen tị. Khao khát về sự ưu ái mà mẹ thiên nhiên đã ban cho, và đố kỵ với lí do tương tự thế. Bóng đen lao nhanh và ẩn mình bên dưới một tán lá rộng xanh thẫm. Sinh vật nhỏ bé này hoàn toàn tự tin vào khả năng cũng như bản năng ngụy trang bẩm sinh của mình, kết hợp với hoàn cảnh địa hình cây cối đan xen dày đặc và hầu như không có cá thể nào quá vượt trội so với xung quanh. Vừa đáp xuống, thân hình bé nhỏ ấy đã nhanh chóng co rút lại nép sát vào cành lá. Cái đuôi với những sợi lông xanh biếc khẽ rung, như thể nó chỉ đơn giản là một bộ phận cành lá nhỏ của tán cây đang đong đưa theo gió vậy. Quả là tài ngụy trang và tận dụng hoàn cảnh đã gần như đạt đến trình độ hoàn hảo. Sinh vật này, xem ra đã vô hình chỉ sau một cái chớp mắt.

Nhưng có một tồn tại còn khủng bố hơn, đang quan sát từng cử chỉ nhỏ nhất cũng như thu gọn vẻ sợ hãi tột độ thể hiện qua ánh mắt, từng hồi co giật cơ bắp trên thân thể kia. Sinh vật này cũng bay, tất nhiên là ở một tầm cao hơn hẳn, đang chế giễu vẻ ngây ngô trong hành động của chú chim lông xanh biếc ấy. Dù đối thủ có làm ra nhiều trò tiểu xảo hơn chăng nữa, cái ngạo nghễ này vẫn không suy giảm chút nào.

Quay lại vài phút trước, chú chim nhỏ với bộ lông xanh biếc này, mà ta tạm gọi là xanh biếc cho ngắn gọn vậy. Tại sao ta hay tự đặt biệt danh cho cho một ai hay một cái gì đó mà mình muốn diễn đạt nhỉ? Cũng đơn giản thôi, tên là gì nếu không phải là một danh từ dùng để xưng hô. Hơi xa đề tí, quay lại với xanh biếc nhé, chú ta lúc này đang nhẩn nha mổ một lỗ nhỏ trên quả mít chín vàng, mùi mít thơm tỏa ra ngào ngạt đến mức khứu giác của tất cả các loài trong vòng bán kính 200m đều đã phát hiện ra, đang lũ lượt kéo đến khu vực phụ cận và tìm kiếm. Cũng có phần khá may mắn, xanh biếc ta đây lại đang ở gần nhất, tính ra cũng là thành phần có mặt sớm nhất. Lớp vỏ của quả mít chín mọng này đã không còn giữ được sự cứng rắn như hồi mới ra quả nữa, cho nên xanh biếc chỉ sau một hồi mổ mạnh đã phá thủng ra một cái lổ to cỡ 3 ngón tay chụm lại, vừa đủ để biếc ta chui tọt cả nửa thân mình vào bên trong. Tận hưởng mùi thơm xộc thẳng vào khoang mũi này, sự hưng phấn đã bộc phát mạnh mẽ đến mức gần như làm biếc ta phát cuồng lên. Lại mổ thêm vài phát, xé rách những sợi sơ mít bám xung quanh, hiện ra trước mắt chú là một tép mít vàng óc ánh, lại thêm một lần kích thích quá độ nữa, sự khiêu gợi này đã phá vỡ hoàn toàn vẻ trầm ổn và kiên định mà nãy giờ xanh biếc đã duy trì. Tôi không nói quá đâu, thậm chí nếu bạn đặt mình vào hoàn cảnh lúc bấy giờ, với sự kích thích dồn dập như vậy, tin rằng chức năng bản năng sẽ hầu như chí phối toàn bộ lí trí của bạn, dù nó có sắt đá đến đâu đi chăng nữa.

Bỗng nhiên, như có một luồng điện lạnh toát chạy từ đỉnh đầu, xuôi xuống dọc sống lưng rồi lan ra khắp từng lỗ chân lông, dẫu rằng xung quanh chưa hề biểu lộ bất kì yếu tố nào, dù chỉ là ngọn gió khẽ lay động, một giọt sương khẽ kết thành dòng nước mà chảy dọc theo sống lá. Thực sự là xung quanh chưa hề xảy ra cơ sự gì. Nhưng vì đâu? Vì đâu mà biếc ta phải sợ hãi đến vậy? Với nửa thân mình đã chui tọt vào lỗ nhỏ, qua sự phản chiếu của những sợi lông, xanh biếc thấy được một cái bóng mờ mờ từ dằng xa, dẫu là còn xa lắm, nhưng hơi thở hoang dã đó đã hoàn toàn kiểm soát nhịp tim của chú. Ánh nhìn lạnh lùng đó đã áp chế triệt để hô hấp của chú. Trong một thoáng hốt hoảng, toàn bộ cơ bắp như bị căng cứng, xanh biếc biết mình phải chiếm lại quyền điều khiển cơ thể và nhanh chóng tẩu thoát. Miệng ngặm chặt miếng ngon và vỗ cánh. Mọi hiểu biết về động lực học, khí động học cũng như việc tính toán khoảng cách, hướng gió, khí áp đều được vận dụng đến mức tối đa. Miêu tả thì xem ra có vẻ chậm đấy, nhưng thực tế thì chuỗi hành động từ lúc phản xạ tự nhiên phát ra cảnh báo, đến việc trấn tĩnh lại, chiếm quyền kiểm soát lại cơ thể khỏi nỗi sợ hãi, thu mồi và vỗ cánh diễn ra chỉ chưa đến một giây đồng hồ. Sự thành thạo và lão luyện này đã không ít lần giúp xanh biếc ta đây vuột khỏi bàn tay tử thần. Tuy nhiên, khoảng cách 1s đã là giới hạn mà sinh tồn không hề cho phép, trong 1s lãng phí đó, sinh mạng có thể đã bị đối thủ lấy đi không biết bao nhiêu lần rồi.

Qua một đoạn thời gian ước chừng bằng 1 nhịp thở sâu. Nghĩa là phản xạ cơ thể đã đưa mọi thứ trở về nhịp điệu bình thường. Điều này nghe có vẻ đơn giản, nhưng khi đối diện với thiên địch của chính mình thì có lẽ chẳng có loài nào có thể giữ được bình tĩnh để không phải sợ hãi cả, và tất nhiên nhịp tim, huyết áp, andrenaline đều tăng vọt. Quá trình ổn định trở lại có thể phải mất hàng phút. Sau khi xác định an toàn đã qua. À, mà không phải. Khi đã chắc rằng nguy hiểm đã qua, lúc này xanh biếc mới khẽ chuyển động, dùng cặp móng quắp lấy miếng ngon, bắt đầu cử động thân mình, giương 2 cánh chuẩn bị về tổ. Nhoài một phần thân thể về phía trước, chú biết rằng chỉ chớp mắt nữa thôi chú sẽ rời khỏi đây và di chuyển với vận tốc hơn 70Km/h.

Một móng vuốt sắc lạnh xuyên thủng qua cơ thể bé nhỏ kia, quắp chặt và nhất bổng lên như thể mọi vẻ đẹp dược phô bày này, những đường nét mảnh khảnh yếu ớt này không hề mảy may chạm tới lòng sót thương và vị tha của đối thủ. Một sinh mạng bé nhỏ vừa bị loại bỏ khỏi sự sống, một cơ thể nhỏ bé vừa thực hiện tốt vị trí của mình trong chuỗi thức ăn. Sự sống, cứ thế diễn ra vô tình và hiển nhiên như vậy.

Đối thủ của xanh biếc đây không những vượt trội cả về sức mạnh, kĩ năng mà còn có lòng kiên nhẫn thật sự đáng ngưỡng mộ. Tay săn mồi lão luyện này chỉ trong một cú mổ đã kết thúc đối thủ, gọn gàng và vô cùng chính xác.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *