chap 7: chìa khóa – ổ khóa

Trời bỗng đâu kéo mây làm mưa, không khí vì thế mà như trở nên nặng nề và ẩm thấp. Vào lúc này thì chỉ những loài ếch nhái, ễnh ương mới coi đó là thiên đường thôi. Sắc trời xám xịt, mưa cứ thế rơi rào rào trên những tán lá, cây cối nhờ vậy mà dường như xanh tươi, mướt mát hơn. Mưa nhẹ nhàng phủi đi lớp bụi cũ kĩ bám trên thân cây, mưa ôn tồn khích lệ mầm non đâm chồi nẩy lộc. Mưa có gì xấu đâu? Mưa cũng có niềm vui của riêng mình mà. Chỉ những ai không hiểu được mưa, mới cho rằng mưa hay u sầu và khóc nhè thôi.

Thế nhưng trời đổ mưa làm gã béo Ấp Báo sốt hết cả ruột lên, đứng ngồi không yên. Cứ đi qua đi lại, ra ra vào vào, miệng thì không ngớt lẩm bẩm chửi rủa ông trời thật biết chọc tức người khác.

Rồi ba ngày liên tục trút mưa cũng làm ông trời ngán ngẩm, ông cũng hơi chán cái không khí ướt át này, thế là lại đổ từng chảo lửa nóng xuống nhân gian. Không khí nhanh chóng bốc hơi, cái oi bức lại trở về như bao ngày hè khác. Tiếng chim rừng líu lo, ríu rít trở lại, tiếng lũ sóc chí chóe nhau trên cành cây, hay chỉ là tiếng đớp khí, quẫy đuôi nhẹ nhàng của những con cá thôi cũng làm cho cuộc sống trở nên nhộn nhịp và vui tươi trở lại. Ba nhân vật thủ vai chính trong câu chuyện này chỉ chờ có thế, bắt đầu lục tục lên kế hoạch cho lần hành động tối nay, trong lòng không khỏi có chút chờ mong và hưng phấn.

Ba người dự định sẽ đi sớm, không phải đợi tới giờ tí mới xuất hành. Một là đường xá trong rừng vào ban đêm rất khó đi, thêm nữa nghe My Khang nói lại thì nhà tổ đã lâu không ai lui tới cho nên cả ba định bụng sẽ tới đó dọn dẹp chút. May mà có cơn mưa làm đất cát, bụi bặm ở đó đã phần nào trôi đi hết.

Việc dọn dẹp, quét dọn diễn ra không lâu lắm, do phần lớn nhà thờ tổ đã sụp đổ, mục nát. Chỉ còn gian thờ chính là tạm ổn một chút, cho nên đành dọn dẹp ở đây và quét dọn khoảnh sân trước. Đợi đến giờ tí, My Khang mới lấy các công cụ cần thiết ra, chuẩn bị hành động.

Trước đó hắn phát hiện ở hai đầu cây gậy gỗ mun không ngờ còn có chốt vặn. Khẽ xoay cái chốt ấy, mở ra thì thấy bên trong là một đầu nhọn với nhiều khe rãnh, nhìn qua giống như một cái chìa khóa nhưng hình thù rất kì dị, còn được làm bằng đồng nữa. Lại nhớ đến cái Đồng Đăng cổ bảo kia cũng có một cái rãnh, nằm sau một cái chốt ngang, dùng tay là nẩy nó ra được, một trong hai cái đầu gậy khi đút vào thì rất khớp với cái rãnh này. Mà tại sao chúng ta lại gọi đó là Đồng Đăng cổ bảo nhỉ? Bởi lẽ người xưa chịu ảnh hưởng rất sâu văn hóa và chữ viết của người Hán, cho nên khi đặt tên cũng thường theo đó mà làm. Đồng đăng tức là cái đèn làm bằng đồng, cổ bảo là bảo vật đã có từ rất lâu trước đây.

Thì ra hai thứ gậy gỗ mun và đồng đăng này giống như một dạng ổ khóa và chìa khóa, chỉ là chìa khóa thì đã biết công dụng rồi, còn ổ khóa kia dùng để làm gì đây? Bởi lẽ nó chỉ là một cái đèn làm bằng đồng thôi mà, với lại kích thước nhỏ quá, nó mang ý nghĩa tượng trưng nhiều hơn là tính thực dụng của nó. Không lẽ lại dùng để khóa … không khí? Ba người sau một hồi mắt tròn mắt dẹt nhìn nhau thì cũng không hiểu mô tê gì. Đành phải đi đến tận nơi, làm theo “chỉ dẫn từng bước” của ông cụ rồi xem tình hình thế nào mà tùy cơ ứng biến vậy.

Sau khi quét dọn sạch sẽ khoảnh sân phía trước, cả ba lại phát hiện nó không đơn thuần là một cái sân bình thường, mà là được khảm rất nhiều mảnh vỏ sò có cùng kích thước, bởi lẽ số lượng quá nhiều lại phân bố trên một diện tích rộng cho nên ba người cũng không biết nó biểu trưng cho chữ cái hay đồ hình gì. Chính giữa mảnh sân, ụ lên một cái trụ đá, nhìn từ trên xuống dưới có một cái chốt khác, đẩy sang trái thì bên trong là một cái lỗ với những cái rãnh, theo hình dáng thì lại là một cái lỗ tra khóa khác, chín phần mười là khớp với cái đầu còn lại của cây gậy gỗ mun.

Cái rãnh bên dưới tưởng rằng dùng đầu kia cây gậy làm chìa khóa, xoay xoay thì thấy rất khớp thế nhưng lại chẳng phát sinh ra biến cố gì như trong tưởng tượng của ba người. Chỉ thấy sau khi tra khớp vào lỗ khóa thì cây gậy trở nên cố định hơn thôi. Vậy mới biết ba người chỉ vì quá nóng vội mà thấy gì thử nấy, không theo trật tự chương pháp gì chi cả, cũng thấy được người xưa liệu việc như thần, không làm khóa an toàn quá đơn giản nhưng cũng đủ phức tạp để những kẻ phàm nhân sau này không thể nào đốt cháy giai đoạn, may mắn mà đạt được kết quả bất ngờ. Họ buộc những kẻ kia bất kể có thông minh nhường nào cũng phải thực hiện theo từng bước đã thiết kế sẵn, các ngoại lệ ở đây đã bị giới hạn đến mức thấp nhất hoặc triệt tiêu hoàn toàn. May mắn là ở đây không bố trí cạm bẫy gì, nếu không cả ba đã hồn lìa khỏi xác từ lâu rồi.

Không còn biện pháp nào khác, ba người chỉ còn cách thực hiện tuần tự theo từng bước. Đầu tiên, đặt một đầu vào cái rãnh trong lỗ trụ đá, xoay cho khớp với rãnh để cố định lại. Sau lại đặt đèn đồng lên, bắt một con đom đóm thả vào bên trong, sau đó xoay cho khớp với các rãnh giữa gậy gỗ và đèn đồng. Lúc này, khi các khớp bên trong đèn đồng được kích hoạt, có đèn đồng sẽ tự khóa phần trên lại, ngăn không cho con đom đóm bay ra ngoài.

Cái đèn đồng cổ bảo truyền thừa trong nhà họ My này có cấu tạo không giống với bình thường. Chỉ sét về độ tinh xảo thôi thì đây cũng là một món bảo vật quý hiếm trên đời, tiếc là nó được làm bằng đồng, sau bao nhiêu năm tháng thì màu sắc đã ố vàng lại còn lốm đốm gỉ đồng xanh, trông cũ kĩ và già nua hết sức, có ném ra giữa đường chắc cũng chẳng ai thèm liếc mắt lấy một cái, chỉ những tay sưu tập nhà nghề may ra mới hiểu hết được giá trị nghệ thuật của nó. Bên trong cổ đăng là 7 lớp lá đồng, xếp chồng lên nhau, ở mỗi lá đều khắc rất nhiều chữ nhỏ, một trong các chữ cái đó thậm chí bị khắc xuyên qua phía bên kia. Sau khi chìa khóa đã tra đúng khớp, các lá đồng này sẽ tự động xoay theo một trật tự nhất định, đồng thời sẽ có một lá đồng khác chắn phía trên cổ đăng, ngăn cho vật bên trong không bị rơi ra ngoài.

Thực ra ngày trước, đựng trong đèn đồng này mỡ của con nhân ngư, vô cùng quý giá, vật này thời gian cháy rất lâu, cho nên cũng đủ thời gian cho người cầm đèn thực hiện xong mục đích của mình. Nhưng nay lại bị thay bằng con đom đóm, thật là làm mất uy danh của cổ vật ngàn năm tuổi, song bởi lẽ ba kẻ cầm đèn bây giờ mới chỉ chưa đầy 20, nào biết sự đời nông sâu thế nào, thôi cũng đành mắt nhắm, mắt mở mà cho qua vậy.

Công tác chuẩn bị đã xong, ba người lui về phía sau một chút. Chỉ thấy từ trong đèn đồng chiếu ra bảy tia sáng, mảnh như sợi chỉ, đích đến trùng khớp là bảy vỏ sò nằm dưới mặt đất. Bảy cái vỏ sò này được sắp xếp rất khéo léo, làm cho bảy tia sáng sau khi chiếu vào lại phản chiếu ra một vỏ sò khác, bảy tia sáng cùng hội tụ vào một vỏ sò làm cho nó trở nên sáng hơn hẳn những cái khác. Sự khác biệt trong cấu tạo của những vỏ sò được chiếu sáng này so với chung quanh thì rất nhỏ, dùng mắt thường hay thậm chí dùng tay cảm nhận cũng không thể dễ dàng phát hiện được, lại chẳng ai ngờ bảy vỏ sò này vẫn chỉ là một mắt xích dẫn đến chìa khóa then chốt, cho nên chỉ có thể dùng đúng Đồng Đăng cổ bảo với cấu tạo như vậy, đúng gậy gỗ với chiều cao như vậy và với góc độ mà lỗ khóa đã thiết kế từ trước thì sự hội tụ ánh sáng này mới diễn ra. Cũng tức là, nếu thiếu một trong những thứ này, giữa hàng trăm vỏ sò thế này, dù có tìm hàng chục tháng trời cũng khó mà phát hiện ra được.

Bảy điểm sáng lần lượt xếp thành hình sao Bắc Đẩu, mà điểm hội tụ kia chính là vị trí sao Bắc Cực trên bầu trời. Ba người theo hướng ánh sáng chỉ dẫn mà đi tới. My Khang dùng đầu ngón tay, khẽ ấn vào, không có gì xảy ra. Khẽ xoay xoay thì thấy xoay về bên trái có vẻ nhẹ hơn, theo đó mà xoay về bên trái nửa vòng tròn thì bên dưới bắt đầu phát ra từng tràng âm thanh ầm ầm, mặt đất hơi rung chuyển. Cả ba hốt hoảng nhảy tránh, đồng thời lui ra phía xa hơn chục bước. Chỉ thấy nơi vừa rời đi không ngờ đã thụt hẳn xuống, để lộ ra một cái hố sâu hun hút.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *