chap 9: Thư tịch

Không khí bỗng chốc toát lên đầy vẻ âm u, tà mị. Dưới ánh đuốc bập bùng, những bóng người to lớn kia có cảm giác như đang di chuyển không ngừng vậy. Một cơn gió lạnh lẽo không biết từ đâu thổi tới, làm ba người bất giác rùng mình ớn lạnh.

“Mẹ cha nó, Nga ơi. Tụi mình đi nhầm vào cửa âm ti rồi phải không? Nếu không quỷ sứ ở đâu mà kéo ra lắm thế.” Ấp Báo khẽ thì thầm, trong lời nói nói còn mang theo nét hoang mang bất định nữa.

“Sao thế béo? Lũ kia đã làm gì mình đâu mà phải sợ? Mình và tụi đấy nước sông không phạm nước giếng. Cứ tới chào hỏi bọn hắn cho thật lễ phép là được. Bây giờ, tôi thay mặt toàn doanh, cử Ấp Báo làm thống lĩnh quân tiên phong, mau mau tiến lên dò xét tình hình trận địa phía trước cho tôi. Mời tướng quân toàn lực phối hợp hành động, không được phép sai lầm, bằng không sẽ xử theo quân pháp.” Nga đen ráng gồng mình lên, nói cứng.

Ấp Báo gãi gãi đầu, do dự nói: “Ài, trinh thám thì cũng thường thôi, nhưng địa bàn phía trước nào phải quan ải, thành quách gì. Mà có khi là Âm tào Địa phủ thật cũng nên. Không biết dân dưới âm phủ nói tiếng gì nhỉ? Bổn tướng quân phân vân quá, tuy có tâm muốn làm nhưng mà ngoại ngữ kém quá, biết phải giải thích như thế nào đây? Chẳng bằng bổn tướng quân bàn giao ấn tín cho hai vị. Ai học nhiều hiểu rộng xin mời nhấc chân tiến lên, dùng bản lĩnh thể hiện, đặng không làm mất sĩ khí quân ta vừa khó nhọc gầy dựng.” Sau một hồi huyên thuyên đùn đẩy trách nhiệm, béo ta đứng néo sang một bên, bộ dáng vô cùng thành thật.

Nga đen nghe tên béo dông dài trời ơi đất hỡi mất một lúc lâu mà chẳng giải quyết được gì, đang định dậy cho hắn một phen về tinh thần anh dũng và ý chí sẵn sàng hy sinh quên mình của một người lính, thì My Khang bỗng lên tiếng: “Thôi thôi cho em xin, hai đại ca đừng ý ới nữa. Mà hình như phía trước không phải quái vật gì đâu. Để em tới xem cho rõ cái đã.”

Nói rồi, My Khang giơ đuốc cẩn thận tiến tới, hai người kia cũng thức thời im lặng, đi sát phía sau để còn sẵn sàng ứng cứu khi có biến cố xảy ra. Chỉ thấy khi tới gần, các bóng đen ấy dần dần hiên nguyên hình, thì ra chỉ là các tượng đồng có hình thù kì quái. Tất cả có 18 bức tượng, dường như tượng trưng cho 18 vị la hán trong kinh phật vậy. Nhưng hình dáng vô cùng nanh ác. Những bức tượng này có nhiều tay trên thân người, không mang theo binh khí hay pháp khí gì cả, cũng không bắt các loại thủ ấn như trong truyền thuyết, các bàn tay hoặc nắm chặt thành nắm đấm, hoặc chụp lại như hình búp sen mà thôi. Khuôn mặt được điêu khác và trang trí vô cùng dữ tợn, nanh nhọn mọc lộ ra cả bên ngoài, mày dựng mắt xếch, râu tóc dựng đứng trông cực kì hung hăng bạo ngược.

Cả ba sau khi đã nhìn rõ tường tận, tuy trong lòng thầm thấy kì quái, nhưng cũng không dừng lại xem xét quá lâu. Tiếp tục tiến về phía trước thì xuất hiện một căn phòng cũ kĩ và bụi bặm. Căn phòng nay hẳn trước kia được dùng để cất giữ các loại binh khí, ngắn dài đều có đủ cả, nhưng do thời gian trôi qua đã lâu nên đã bị không khí ăn mòn rỉ sét gần hết. Chỉ lờ mờ đoán định ra tên và công dụng của chúng trước kia mà thôi. Nhìn khắp căn phòng, chỉ còn lại cảnh tượng đổ nát, hoang tàn. Trong số những loại binh khí này, lại có 3 món hoàn hảo không bị sức mẻ gì, được treo trên 3 bức vách tường. Lần lượt là một thanh Phương thiên họa kích, một cái khiên tròn và một thanh đơn đao lưỡi dài cán ngắn. Cả ba loại này chỉ bám một lớp bụi dày, ba người sau khi dùng vải lau qua thì phát hiện tình trạng của bọn chúng cực kì hoàn hảo, không hề gỉ sét, kể cũng lạ thật.

Thanh Phương thiên họa kích thì cả ba vừa nhìn đã nhận ra ngay, một phần do hình thể to lớn của nó, phần khác đây chính là vũ khí thành danh của anh hùng thời tam quốc, Lã Bố Lã Phụng Thiên. Nhưng binh khí của Lã Bố đã được đúc từ hơn ngàn năm trước, đến bây giờ còn sử dụng được chắc? Phỏng chừng đây chỉ là bản phỏng chế theo hình dạng và kích thước khi xưa mà thôi.

Thanh đơn đao lưỡi dài là một loại vũ khí pha trộn giữa đại đao và trường kiếm. Lưỡi đao dài hơn sải tay người lớn một chút, thân đao to bè, rộng cỡ một gang bàn tay. Lưỡi đao được rèn rất kì công, trên thân có những rãnh hình sóng nước tỏa ra sắc xanh nhạt. Lưỡi đao không được rèn bằng phẳng như những binh khí lạnh khác mà được gia công thành một dãy nhiều răng cưa nhỏ xíu. Thiết kế như vậy sẽ tạo thành một vết thương chí mạng hơn hẳn so với các loại đao kiếm bình thường.

Về phần cái khiên thì mang một vẻ ngoài chất phác bình thường, trên bề mặt cũng hoàn hảo không bị sức mẻ gì. Bên ngoài được khảm một lớp vảy hình lục giác lổi, nhìn như vảy giáp của loài Kì Lân mà người ta hay đúc trên chum đồng, vại đồng. Từ những lân phiến (vảy Kì Lân) này tỏa ra màu xanh lục lạnh lẽo, vừa nhìn đã mang cho người xem cảm giác vô cùng cứng rắn, dường như là không thể bị phá hủy vậy. Trên mặt khiên được khảm tổng cộng 72 miếng vảy, dưới ánh đuốc lập lòe, phản chiếu ra những tia sáng lung linh kì ảo, như những vì sao trên trời vậy.

Ba người sau khi đánh giá từng món binh khí thì không khỏi lấy làm kinh ngạc và vui mừng. Đồ tốt thế này lại bị chôn vùi ở đây suốt bao nhiêu năm, chẳng bằng để anh em ta mang ra phơi nắng cho thêm phần cứng cáp, sẵn tiện mượn dùng tạm ít lâu. Thế là cả ba lần lượt thử từng cái, sau đó phân ra mỗi người giữ một món. Thanh kích kia thể hình và khối lượng lớn quá, Nga đen và My Khang dùng không thuận tay, đành giao cho Ấp Báo vậy, tên này sức khỏe trời sinh đã hơn người, cộng thêm thể trạng to lớn thật là cũng có phần vừa tầm khi sử dụng. Nga đen cầm thanh đơn đao trong tay, còn My Khang thì đeo chiếc khiên tròn ra sau lưng. Ba người chỉnh đốn một chút, sau đó lại tiếp tục tiến tới.

Không được bao xa, ba người đã gặp một căn phòng nhỏ khác, và cũng không còn ngã rẽ hay cửa đá nào nữa. Hẳn đây là điểm tận cùng rồi. Trong phòng chỉ có một cái giá sách, một cái bàn đá và một ngọn đèn cạn dầu. Ngoài ra không có thêm thứ gì khác, hoàn toàn trống trơn. Cả bọn ngẩn ra, nhìn qua thì không khác gì phòng ngủ của một vị tú tài nghèo vậy, nào đâu thấy được là mật thất với cả bảo khố đâu chứ. Đành tiến tới xem xét qua một lượt. Bâng quơ cầm một quyển sách lên, không ngờ tên của quyển sách làm cho ba người sửng sốt một trận: “Binh pháp Lý Thường Kiệt”. Năm chữ ngắn ngủi nhưng làm cho ba người không khỏi vừa mừng vừa sợ. Lý Thường Kiệt là ai kia chứ? Đấy không phải là đại tướng quân từng kéo binh đánh thẳng vào tận dất Tàu hay sao? Sau đó còn đánh thêm một trận tưng bừng khói lửa với nhà Tống tại bờ sông Như Nguyệt nữa. Danh tiếng của ông có thể nói là vang dội khắp cả gầm trời Nam này rồi, không chỉ trong nước Đại Việt, thậm chí còn lan sang cả nước Angkor, Champa và Miến Điện nữa. Lại nghe nói, binh pháp của ông áp dụng như thần, đến cả nhà Tống vào lúc ấy cũng theo đó mà học hỏi không ít.

Chỉ thấy trong sách có đoạn chép rằng: “Đạo dùng binh, quý ở tinh, không ở nhiều. Đạo trị quân, quý ở nghiêm, không ở uy”. Lại có đoạn viết: “Có đi xa mới thấy mình nhỏ bé. Có học nhiều mới biết mình ngu dốt. Có luyện nhiều mới rõ mình yếu đuối. Phàm là kẻ tự biết mình, mới giữ được mình, mới hiểu được người.” Câu văn ngắn gọn mà xúc tích, nhưng lại không khác gì đấm mạnh vào trí não của ba người. Trong lòng hết sức rúng động, như thể vén mây thấy được mặt trời vậy. Mới hiểu được vì sao, nước Nam tuy là nước nhỏ, từ khi bắt đầu dựng nước đến nay không biết bao nhiêu lần bị xâm lược, nhưng vẫn giữ nguyên được bờ cõi, giòng giống không bị suy vong, ấy là nhờ có những người có hùng tài đại lược như vậy.

Ngoài ra, ba người còn tìm thấy một cuốn sách khác, tên là: “Binh pháp Tôn Tử”, phía sau bìa sách còn ghi chú những chữ nhỏ: thâu gom những ý kiến, lý giải của Tào Tháo, Tào Mạnh Đức. Và còn một vài điển tịch khác nữa. Tuy rằng gian mật thất cuối cùng này không chứa vàng bạc đá quý gì, nhưng giá trị của nó còn vượt xa vàng bạc mang lại, hèn chi được cất trong tận cần nơi sau nhất của mật thất. Tuy không sao biết được bằng cách nào mà nhà họ My lại có thể sưu tầm được nhiều loại sách quý như vậy, nhưng cũng có thể mường tượng được thế lực của nhà họ My khi trước to lớn thế nào.

My Khang sau khi lật một quyển sách ố vàng khác thì ngẩn ngưởi ra, thẫn thờ đứng nguyên tại chỗ mà dán mắt vào bên trong. Đến khi Ấp Báo lay mạnh vai, hắn mới từ trong trầm tư mà tỉnh lại.

“Sao thế Khang? làm gì mà cứ như trời trồng thế?” Ấp Báo hỏi.

“Không việc gì. Chỉ hơi thất thần tí thôi. Trong này có ghi chép lại xuất thân của nhà họ My đây này. Em sẽ kể tường tận cho hai đại ca nghe những gì mà em biết.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *